Trang chủ Liên hệ

Mở camera lên xem, nước mắt tôi rơi từ hồi nào. Người đàn ông ấy đã từng là tất cả của tôi. Nhưng giờ thì không còn nữa

h20shop 02/10/2020

Yêu một người suốt 10 năm trời, cuối cùng tôi cũng hạnh phúc mặc váy cưới trắng tinh, khoác tay anh vào lễ đường. Chuyện tình yêu của chúng tôi vốn chẳng suôn sẻ gì. Gia đình tôi phức tạp. Mẹ bỏ tôi đi khi tôi chưa tròn một tuổi. Bố tôi cũng bỏ đi 3 năm sau đó. Bà ngoại một mình bươn chải bán vé số nuôi tôi khôn lớn. Học hết lớp 9, tôi nghỉ học, đi bán quán tạp hóa để nuôi mình và nuôi cả bà. Bố mẹ tôi biệt tăm, chẳng biết sống chết thế nào và chắc họ cũng chẳng nhớ có một đứa con gái vẫn đang lay lắt sống qua ngày là tôi.

Rồi tôi gặp và yêu Tùng. Anh ấy là con trai một gia đình gia giáo, đàng hoàng và giàu có. Suốt 10 năm sau đó, chúng tôi phải đấu tranh liên tục cho tình yêu. Ngày đám cưới, tôi còn nghĩ mình đang nằm mơ. Tôi hạnh phúc vì đã được làm vợ Tùng, được sống bên cạnh anh suốt quãng đời còn lại.

Nhưng hạnh phúc của tôi chẳng kéo dài được lâu. Dù không dùng biện pháp tránh thai nào nhưng chúng tôi mãi không thể sinh con. 2 năm đó, tôi sống trong nước mắt tủi nhục và những lời trách móc, oán hận của bố mẹ chồng. Cũng phải thôi, ông bà chỉ có mỗi Tùng là con trai, ông bà cũng mong có cháu nội lắm chứ.

Tôi giấu Tùng đi khám sinh sản và đất trời như sụp đổ khi bác sĩ bảo tôi bị tắc cả hai vòi trứng, khả năng có con là rất khó. Ngày đó, tôi đã khóc suốt từ bệnh viện về tới nhà. Và tôi kiên quyết ly hôn chồng. Tôi không thể ích kỉ, không thể chỉ nghĩ cho mình được. Tôi còn phải nghĩ cho Tùng.

Tôi lắp camera và bật khóc khi xem video. (Ảnh minh họa)

Nhưng Tùng không đồng ý. Anh không chịu kí đơn. Một ngày nọ, khi anh đi làm, tôi đã dọn đồ bỏ đi, chỉ để lại đơn ly hôn và giấy khám sức khỏe sinh sản của mình. Có lẽ vì chịu sức ép từ bố mẹ nên anh cũng đồng ý ly hôn. Ngày ra tòa, chúng tôi chẳng dám nhìn nhau vì sợ sẽ bật khóc. Cả hai trốn tránh nhau, ra trước cổng, Tùng nhờ một người quen chạy đến đưa tôi cuốn sổ tiết kiệm rồi vội vã lên ô tô đi mất. Tôi đứng sững, đau đớn, hụt hẫng, bi thương. 10 năm yêu nhau, 2 năm là vợ chồng chỉ để đổi lại cuốn sổ tiết kiệm 500 triệu.

Tôi chuyển nhà đến nơi khác, cách nhà chồng 30km. Chỉ có điều, đêm nào tôi cũng nghe tiếng động lạ phát ra từ cổng nhà mình. Nhưng vì chỉ sống một mình nên tôi rất sợ, chẳng dám ra ngoài xem. Sau đó, tôi lại nghe người hàng xóm nói có một người đàn ông hay đến nhà tôi rồi uống rượu một mình. Họ cũng ngại nên không dám hỏi.

Vừa tò mò vừa lo lắng, tôi lắp camera và bật khóc khi xem video. Là chồng cũ của tôi. Đêm nào anh cũng lái ô tô đến trước cổng nhà tôi, ngồi trước cổng uống rượu một mình, nhìn tới nhìn lui tầm hơn một tiếng rồi lại đi về. Anh vẫn còn yêu tôi, tôi chắc chắn điều đó. Nhưng chúng tôi không thể quay lại nữa rồi. Thế nhưng trong suy nghĩ, tôi lại muốn mở cửa nhà, muốn để anh vào nhà với mình cho vơi đi nỗi nhớ. Liệu tôi làm như vậy có đúng không? Hay tôi nên tuyệt tình ngay lúc này cho khỏi đau khổ về sau?

(khanhchi...@gmail.com

Bài viết liên quan